MỘT CÁCH ĐỂ CỦA CHO CON - Trang 124

cánh đồng vàng chín sắp sửa đến vụ gặt. Trong lúc đó anh
ta mơ tưởng gì ? Anh ta muốn tậu vài mươi sào ruộng để
mình cầy lấy mà ăn, chứ cặm-cụi suốt đời đi làm cho người
mãi sao ?

Ấy cũng muốn chóng khá, nên anh ta lại thêm nghề sét-

ty nữa. Dễ thường anh ta không biết rằng người có nhân
không bao giờ làm thế và pháp-luật không bắt tội những
đứa cho vay nặng lãi quá sao ? Luật-pháp khó lòng mà bắt
được, còn có nhân với không có nhân mà làm gì, cốt nhiều
xu là hơn cả.

Nhiều người cũng biết rằng Mã-Tư đã khá, có tiền dư,

nên khi túng bấn thường đến nhà anh ta để hỏi vay.

Thường thường ta vẫn thấy :

- Bác muốn dùng bao nhiêu ?

- Năm mươi quan.

- Đến bao giờ bác giả tôi.

- Trong sáu tháng nữa, tôi xin giả, khi nào tôi bán được

thóc hay được ngựa, v.v…

- Được, có năm mươi quan, bác biên văn-tự đi, vay của

tôi một trăm quan.

Ai chả biết các đứa sét-ty bao giờ chả cho vay nặng lãi

và một cách khôn ngoan thế, anh ta lại chỉ cho những người
nào vay được giả được, hoặc cầm nhà, cầm văn-tự ruộng
thôi, còn bác nào vay được giả không được mà có đến thời
anh ta nói thoái thác là nhà không sẵn.