MỘT CÁCH ĐỂ CỦA CHO CON - Trang 152

- Ông cậu ấy tôi không được biết, không được thấy mặt,

mà cha tôi cũng không hề nói chuyện cho tôi biết, chẳng
hay bây giờ sống chết thế nào ; và có được nhiều con cháu
không ?

- Cứ như người ta nói thì cụ ấy được năm người.

- Thế ông anh ấy và các cháu có được tí gì về cái phần

di-sản của bà Mã-Tinh không ?

- Không cụ bà Mã-Tinh đem để lại cho tất cả cụ bà nhà

ta.

- Thế ông anh này không được hưởng tí gì ư ?

- Chẳng được một hột nào sốt.

- Chứ ông anh này, đông con thế có đủ ăn không ?

- À ông ấy kiết lắm, nợ như chúa Chổm vậy.

Cô Bạch-Tuyết lặng im một lúc rồi lại hỏi :

- Bảo-mẫu ơi, thế mẹ tôi có được thong thả một chút

không ?

- Thong thả thời chẳng được thong thả, đến nghỉ ngơi

một lúc cũng khó thay.

Nghe đến đó cô Bạch-Tuyết sực nhớ đến câu chuyện

nghe lỏm ở dọc-đường, bụng bảo dạ :

- Phải mẹ ta chết đi là vì phải làm lụng quá sức đó…

- Cứ như nhời người ta nói, nếu không có bảo-mẫu, có

lẽ tôi cũng không còn sống đến giờ nhỉ ?

- Phải khi em lọt lòng ra, người gầy yếu lắm, chỉ bằng

cái nắm tay này.