MỘT CÁCH ĐỂ CỦA CHO CON - Trang 175

- Thế thời cô khổ thật… và bây giờ cô định đi đâu ?

- Tôi cũng chưa nhất định, giời dắt đi đâu là tôi theo

đấy…

Ngay lúc đó, tiếng nhạc ngựa gọi khách ầm ỹ cả đường

làng, cô Bạch-Tuyết bèn từ giã bảo-mẫu lên xe đi. Bảo-mẫu
trông theo một lúc rồi vào trong nhà càng nghĩ đến cô, lại
càng thương thay cho cô thân phận liễu-bồ, từ nay góc bể
bên trời nắng mưa thui thủi quê người một thân…

(Còn nữa)