MỘT ĐỨA CON ĐÃ KHÔN NGOAN - Trang 59

— Thế con về có nói chuyện ấy với thày con không?

— Bẩm không, vì con quên.

— Được, không hề gì. Con có nhớ con phải đánh vào hôm nào không?

Tâm ngẫm nghĩ, rồi nói:

— Bẩm chắc vào hôm thứ ba, vì con nói chuyện với anh em bạn về bài

ám tả.

— Thứ ba nào?

— Độ một tháng nay. À phải chiều hôm ấy, quan lớn vào trường con.

— Được rồi.

Quan Huyện lại biên, rồi hỏi:

— Thế chiều hôm ấy, thày u con có nhà không? Con thử nhớ kỹ lại xem

nào.

Tâm đưa mắt nhìn lên và chớp mãi, rồi nói:

— Buổi sáng thày con đi ra đồng, u con đi chợ. Buổi chiều con chờ mãi,

nhưng đến tối mịt thày u con mới về.

— Sao con nhớ.

— Vì hôm quan lớn vào trường con, có xem sách con và khen con; nên

khi về nhà con chờ thày u con để khoe, mà mãi không về, nên con nóng ruột.
Vì thế con mới nhớ.

— Thế hôm ấy thày u con về nhà, có cái gì khác không?

— Bẩm quan lớn, dễ thường không. Con chỉ nhớ rằng về muộn hơn mọi

ngày mà thôi.

— Thế thày u con buồn hay vui?

— Thày con... phải, thày con không ăn cơm bảo rằng ốm. U con thì không

vui vẻ như mọi ngày. À phải rồi, hình như hôm ấy thày con vừa cãi nhau với