MỘT ĐỨA CON ĐÃ KHÔN NGOAN - Trang 66

— Lão ấy ghét thày lắm đấy. Chắc việc này lão vu oan cho thày để trả

thù.

— Thù gì, hở u?

— Con còn bé không nên biết.

Tâm cau mặt, hậm hự, nói:

— Nhưng sao quan Huyện bảo có bắt được cái giấy chính chữ thày viết

cho bọn cướp kia mà.

— U không biết. Ban nãy, u về nhà mới nghe thấy người ta mách rằng

tuần làng bắt được một thằng cướp, đánh nó nhừ tử, rồi khám túi nó thấy cái
thư ấy.

— Nhưng thằng cướp ấy chết rồi.

— Phải, nó đau quá, nên không sống được.

— A, thế rồi chắc cụ Bá trình quan, nên quan mới bắt thày.

— Lại còn thế nào nữa. U lên Huyện theo thày, nhưng không được giáp

thày, nên chẳng hỏi han được câu nào. Sáng hôm nay, u lạy van những người
lính để xin vào nói chuyện với thày, nhưng người ta không cho.

— Người ta ác nhỉ!

— Rồi người ta giải thày con lên Tỉnh, đi bằng ô tô.

— Thế thày có trông thấy u không?

— Có, vì u khóc, gào tướng lên.

— Thày có bảo gì không?

— Thày có dặn một câu gì, nhưng đứng xa quá, u không nghe rõ.

Tâm ngậm ngùi, nhìn mẹ rồi hỏi:

— Rồi thế nào nữa?

— Rồi xe thày đi u chạy theo.