MỘT GIÂY RUNG ĐỘNG CẢ ĐỜI KHÔNG QUÊN - Trang 418

Tai ù đi, trong cảm giác mất trọng lượng, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, thầm

nói: “Tạm biệt ba mẹ. Tạm biệt Thẩm Khâm Tuyển – người mà em đã từng
yêu.”