[56] C’est si bon (Điều đó thật tốt) là một bài hát jazz rất nổi tiếng có xuất xứ từ Pháp.
“C’est si bon, điều đó thật tốt; những đôi tình nhân ở Pháp nói với nhau
như thế khi họ tán tỉnh nhau bởi vì, ồ, điều đó thật tốt. Điều đó thật tốt, tôi
cũng sẽ nói với em, như người Pháp nói với nhau, ồ, thật tốt, phải rồi, thật
tốt, từng lời nói, từng tiếng thở dài, từng nụ hôn, em yêu, thật tốt, chúng đều
chỉ đi đến một ý nghĩ này thôi, em yêu, ý nghĩ này, ồ điều đó thật tốt, không
gì có thể thay thế vòng tay hờ hững của em… Ồ, em yêu, đừng bao giờ xa
tôi, đừng bao giờ, phải rồi, điều đó thật tốt…”
Tôi lại bắt đầu xúc động rồi.
Đêm qua, khi tôi từ quán Les Philosophes trở về, Carrie đang ngồi trên
sàn giữa mấy cái va li, quần áo vứt lung tung. Carrie đang cuống cả lên vì
không biết sẽ phải ở đâu bây giờ. Tôi đã nói với Carrie từ hôm đầu tiên rằng
nếu như cô đổi ý không thuê nhà nữa mà sẽ ở khách sạn này thăm Paris
chừng mười ngày rồi đi tiếp thì phải báo với khách sạn ngay để đặt phòng,
nếu không thì sẽ không có phòng đâu. Carrie gật gù “vâng, vâng… rồi,
rồi… em sẽ làm” nhưng rồi cứ lần lữa mãi và giờ, khi cô ấy muốn ở thêm
thì khách sạn không còn phòng nào cả. Carrie giống như rất nhiều cô gái
Mỹ trẻ - tự tin rằng mình là người Mỹ, miễn mình cầm đô la trong tay và
nói thứ tiếng giao tiếp chính của thế giới thì mình có thể đi bất cứ đâu và
làm bất cứ điều gì – theo cách và lịch của mình. Nhưng đây lại là Paris. Với
cách của Paris.
Sáng nay, khi tỉnh dậy, tôi lại thấy Carrie ngồi trên sàn tiếp tục cuống lên.
Cô không biết nên mang gì theo và bỏ lại gì khi tiếp tục đi du lịch ba lô ở
châu Âu trong ba tháng tới.
“Chị nhìn xem,” Carrie gần như sắp khóc. “Em điên quá đi mất. Em để
cho mọi người phỉnh phờ em mang theo cả cái đống chết tiệt này, ai cũng