MỘT Ý NIỆM KHÁC VỀ HẠNH PHÚC - Trang 189

-

Cô mua ở đâu vậy ?

-

Cô ăn trộm ở Trung tâm Giáng sinh, nhưng vẫn là một món quà đấy.

-

Nó đẹp lắm, Milly nói.

-

Cô rất vui vì cháu thích nó và hy vọng cơn bực của cháu với cô giảm đi đôi

chút.

-

Chúng ta sẽ đi thăm ai ạ?

-

Cô ấy tên là Vera, nhưng lần này cô ấy sẽ tới gặp chúng ta, tối qua thật quá

vội vàng; nguy hiểm mỗi giờ một tới gần hơn và vẫn còn quá sớm.

-

Quá sớm để làm gì ?

-

Quá sớm để người ta bắt cô trở lại.

-

Vậy tại sao lại đùa giỡn với hiểm họa chỉ để chào hỏi bạn bè và ra đi ngay

sau đó ? Vì sao cứ phải đi về hướng Tây ? Hãy đi về phía Nam, tối nay ta có
thể ở biên giới Mexico rồi.

-

Không có hộ chiếu thì cô phải trình diện ở đâu?

-

Cháu lớn lên ở Santa Fe, chẳng có một con đường to nhỏ nào mà cháu

không biết; biên giới ư, cháu chở cô qua bên kia dễ như trở bàn tay.

-

Và nếu ta bị bắt, cháu sẽ vào tù, không bao giờ!

-

Cháu có thể thả cô ở một nơi an toàn, nếu điều đó làm cô lo lắng.

-

Và khi đã ở bên kia biên giới, cô sẽ sống thế nào ?

-

Cô sẽ tự do. Nếu ban đầu cô có thiếu tiền, cháu có thể gửi cho cô.

Agatha nhìn sâu vào mắt Milly.

-

Sao cháu lại làm vậy?

-

Vì cháu muốn.

-

Cháu thật rộng rãi, nhưng cô không thể. Ngược lại, khi tới Woodward, cô

sẽ nhờ cháu một việc nhỏ cuối cùng.

* * *

Họ lại lên đường và Agatha nhắm mắt lơ mơ một lúc cho tới Enid.

-

Một ngày kia cháu muốn có con chứ? bà vươn vai hỏi.

-

Cháu có thể biết cô lấy câu hỏi đó từ đâu ra không? Milly vừa cười vừa đáp

lại.