MỘT Ý NIỆM KHÁC VỀ HẠNH PHÚC - Trang 91

Jo đang làm tại quán cà phê Kambar Campus Center, và cuộc gọi của

Milly khiến ngày làm việc vui tươi hơn.

-

Em đang ở đâu thế? anh hỏi. Anh lo quá, anh qua văn phòng, bà Berlington

nói em vắng mặt vài ngày vì mẹ qua đời.

Milly thấy tim đập thình thịch.

-

Em hy vọng anh không tiết lộ điều gì chứ?

-

Em coi anh là ai thế?

-

Em không thích nói dối, Milly thì thầm, nhưng em phải đi xa vài ngày.

-

Sao em không nói với anh? Jo bực bội.

-

Vì em không định trước, và sự việc cũng phức tạp, em sẽ giải thích cho anh

sau.

-

Em vẫn khỏe chứ?

-

Vâng, em khỏe, em sẽ sớm trở lại và chúng ta có thể đi xem hai phim liền

nếu anh muốn. Còn anh, anh khỏe chứ?

-

Anh chán lắm, Jo thở dài, anh lại nhận được thư từ chối tập thơ của nhà

xuất bản. Chắc anh phải đốt hết và từ bỏ thôi.

-

Em cấm anh không được nghĩ như vậy, Jo! Thơ của anh tuyệt vời, đừng để

những kẻ ngớ ngẩn không chút hiểu biết khiến anh nghi ngờ bản thân chứ.

-

Những kẻ ngớ ngẩn, như em nói, chúng cùng một quan điểm!

-

Những trí tuệ u mê thường là số đông, có sao đâu!

-

Được rồi, Jo nói, đừng nổi giận thay anh, anh cũng giận đủ rồi. Em đi xa

một mình ư?

-

Không, em chở một người bạn gái cần đến California, Milly thổ lộ.

-

Em có bạn gái từ khi nào vậy? Mà anh có biết cô ta không?

-

Một cô bạn từ nhỏ ở Santa Fe, từ khi rời quê em không gặp lại cô ấy, Milly

cắn răng nói dối.

-

Một cô bạn mà em không gặp đã lâu xuất hiện và em đưa cô ta đi xa rồi nói

dối lãnh đạo? Em tử tế quá đấy.

-

Đừng nói thế, Jo, em không thích từ đó, em không có lựa chọn nào khác,

thế thôi.

-

Bạn em có vấn đề gì khiến em phải đi dọc đất nước thế?

-

Chuyện riêng của cô ấy, Milly trả lời.