MUỐN PHI THĂNG THÌ YÊU ĐI - Trang 1198

Thẩm Thanh Huyền nói: “Ai biết? Lớn rồi, vì chút chuyện mà nháo sống

nháo chết, đúng là có tiền đồ.”

Cố Kiến Thâm nói: “Coi chừng không phải việc nhỏ, chờ y tỉnh em đi

trấn an thử xem.”

Thẩm Thanh Huyền lắc đầu: “Tiểu tử này miệng y hệt trai ngậm ngọc,

đừng nói trấn an y, sợ là người trấn an tức chết trước rồi.”

Cố Kiến Thâm chỉ có thể an ủi: “Em cũng đừng nghĩ nhiều, không sao

đâu.”

Kỳ thật Thẩm Thanh Huyền lo lắm. Y chỉ mạnh miệng vậy thôi, suy cho

cùng y có mỗi ba đứa đồ đệ này, tuy sau khi thành thánh không đứa nào ở cùng
y nữa, nhưng đã nuôi nhiều năm, mất biết bao tâm huyết, nói không thèm để ý
tất nhiên là giả.

Thẩm Thanh Huyền khẽ thở dài: “Ta có nghĩ nhiều cũng vô dụng, chẳng

còn là trẻ con nữa, có quản cũng không quản được.”

Cố Kiến Thâm bật cười.

Thẩm Thanh Huyền nhìn hắn: “Cười cái gì.”

Cố Kiến Thâm nắm tay y nói: “Chúng mình có giống lão phu lão thê lo

cho tương lai con nhỏ không?”

Thẩm Thanh Huyền bèn nguýt hắn, Cố Kiến Thâm còn tưởng y trách hắn

hồ ngôn loạn ngữ, nào ngờ Thẩm Thanh Huyền nói: “Gì mà lão phu lão thê?
Rõ ràng là lão phu lão phu.”

Ý cười nơi khóe miệng Cố Kiến Thâm càng sâu, Thẩm Thanh Huyền

nhìn mà thích vô cùng, thành thử nhoài qua hôn hắn mấy cái.

Y vừa hôn Cố Kiến Thâm liền đảo khách thành chủ, mặc sức hôn y.