MUỐN PHI THĂNG THÌ YÊU ĐI - Trang 1602

Dù tin y, dù biết y sẽ không rời đi, hắn vẫn không dám khát cầu quá nhiều

sao?

Thẩm Thanh Huyền đau lòng, đồng thời xen lẫn chút bấn an.

Y luôn cảm thấy mình đã bỏ sót gì đó, trong trăm triệu năm đã bỏ lỡ nhau

kia, chuyện Cố Kiến Thâm gặp phải có lẽ nhiều hơn y đã nghĩ.

Lan Phất quốc biến mất, thật sự không liên quan đến Cố Kiến Thâm sao?

Lúc ấy y đang làm gì? Thẩm Thanh Huyền cẩn thận ngẫm lại, hình như

khi đó mình đang bế quan.

Lại bế quan …

Tại sao lại là bế quan?

“Đừng sợ, tôi ở đây.”

Bàn tay to ấm áp nắm chặt y, kéo y khỏi cơn ác mộng vô căn cứ, Thẩm

Thanh Huyền đột nhiên mở mắt, nhận ra mình đã đổ mồ hôi lạnh đầm đìa.

Cố Kiến Thâm thấy y tỉnh, nhẹ nhàng thở ra: “Gặp ác mộng sao?”

Thẩm Thanh Huyền không kìm được, dùng sức ôm hắn.

Y ôm rất chặt, rất đỗi chặt, hận không thể khảm hắn vào tận xương thịt.

Nỗi bất an ấy như dây leo sinh trưởng, xoắn trái tim y thành một mớ hỗn độn,
khiến cho mỗi lần hô hấp của y ngập tràn trong đau đớn tê tâm liệt phế.

Thân thể Cố Kiến Thâm cứng đờ, rồi rất nhanh ôm ngược lại y: “Không

sao … sẽ ổn thôi.”

Thẩm Thanh Huyền lắc đầu.

Cố Kiến Thâm nói: “Sau này không xem nữa, nếu sợ thì không cần …”