MUỐN PHI THĂNG THÌ YÊU ĐI - Trang 879

Hắn nhỏ giọng gọi y.

Thẩm Thanh Huyền “từ từ” tỉnh giấc, khi thấy hắn, trong con ngươi đều

là quyến luyến, nhưng rất nhanh, y như chực nhớ điều gì, đôi mắt lập tức trống
rỗng.

Cố Kiến Thâm nhìn thấy cả rồi, hắn thật sự hối hận lắm rồi.

Hắn … thế mà tổn thương y! Y rõ ràng lưu luyến hắn nhường ấy, vậy mà

hắn lại đẩy y thật xa …

Ngẫm lại lời mình, ngẫm lại hiểu lầm mình đối với y …

Giọng Cố Kiến Thâm khàn khàn: “Xin lỗi.”

Thẩm Thanh Huyền giật mình, sau đó giãy dụa muốn ngồi dậy: “Văn …

Văn … Phi …”

Cố Kiến Thâm vội vã đỡ y, đau lòng nói: “Ta biết cả rồi, ngươi đừng lo

lắng.”

“Ngươi …” Thẩm Thanh Huyền ngơ ngác, trong lòng giăng kín nôn

nóng, nói năng lộn xộn, “Ngươi biết cái gì? Ngươi … ngươi đừng tin hắn, hắn
toàn nói hưu nói vượn, hắn …”

“Ta mừng lắm,” Cố Kiến Thâm nắm tay y, dịu dàng và quyến luyến vô

hạn: “Biết mình không phải con họ, ta mừng lắm.”

Thẩm Thanh Huyền lộ nét mặt kinh hoảng, sốt ruột nói: “Ngươi không

phải con ai? Ngươi phải! Ngươi là con thái hậu và tiên đế, ngươi là duy nhất
của Đại Vệ …” còn chưa nói xong y đã ho khan kịch liệt.

Cố Kiến Thâm vỗ nhẹ lưng giúp y thuận hơi, sau đó trấn an: “Ngươi đừng

gấp, ta không sao, bây giờ không ai làm hại được ta, có phải con họ hay không
cũng chẳng ai hại được ta.”