NẾP XƯA - Trang 144

Tiệp nói : « Nhưng dù sao, những lời đe dọa của hắn em vẫn sợ lắm.

Quân tiểu-nhân, hắn bị xấu-hổ trước mọi người, hắn có thể đem bụng thù
hằn vợ chồng mình được ».

Khoan lại gạt đi.

Tuy gạt lời vợ, nhưng Khoan cũng hơi có ý ngại ngại vì chàng hiểu với

những con người tâm-địa kém lại sẵn tiền họ có thể lén hãm-hại mình được
lắm. Khoan hết sức đề-phòng. Chàng tránh mọi sự giao du với Thúc, nhưng
nếu bất-đắc-dĩ, với những sự tình cờ chàng gặp Thúc thì chàng làm như
không hề biết tới truyện xẩy ra.

Về phần Thúc, tuy Khoan không tỏ thái-độ gì, nhưng chàng vẫn căm-

giận Khoan lắm. Chính vì Khoan nên chàng không lấy được Tiệp. Đã thế
ngày nay Tiệp lại sỉ-nhục chàng trước mặt người khác để đến nỗi khắp làng
ai cũng biết truyện.

Lần đầu tiên Thảo biết tin đó, nàng vội-vàng về hỏi chồng : « Có thật

anh bỡn-cợt chị Khoan để chị ấy mắng cho không ? »

Thúc gạt đi : « Ồ ! Truyện trẻ con ấy, có gì đáng kể mà em phải hỏi

lại ».

Thảo hơi tức. Nàng nói sẵng : « Anh tưởng là truyện trẻ con, nhưng còn

tôi. Thật anh không coi tôi ra gì cả. Anh khinh tôi quá ».

Thúc lại gạt đi : « Em lôi thôi lắm ! Truyện đã xong rồi, nhắc đến làm

gì. Một câu nói bỡn-cợt có gì ».

Máu ghen của Thảo nổi lên : « Sao lại không có gì ! Anh có vợ rồi sao

còn đi bỡn-cợt gái có chồng, vợ của bạn anh, để bây giờ làng nước chê
cười ? »

Rồi Thảo bù-lu bù-loa khóc. Thảo lại bảo chồng : « Tôi sẽ thưa chuyện

nầy với thày xem thày nói sao ! »

Thúc bắt đầu khó chịu : « Này, đừng có rắc-rối ! Khóc-lóc cái gì ! Khổ

lắm hay sao ! »