NẾP XƯA - Trang 84

Có người nói : « Cậu Thúc con ông Chánh-Tổng mê cô Tiệp lắm đấy.

Không lấy được cô Tiệp cậu ta mới lấy cô Thảo con ông Phong ».

Lại có người tiếp : « Tự nhiên cô Thảo sung-sướng thêm. Con nhà giàu

lại lấy chồng giàu ».

Vợ chồng Khoan đang đi thì gặp Hoài. Hoài chào hai người và nói :

« Em và mấy chị cũng được tin anh chị làm lễ thành-hôn, nhưng rất tiếc
không được đến mừng anh chị. Rồi Hoài hỏi thăm về lúc ông đồ qua đời
cùng việc ma chay ».

Tiệp nói : « Lúc mất thày tôi tỉnh lắm. Thày tôi có trối-trăng lại chúng

tôi phải cưới chạy tang. Cũng là số mệnh của chúng tôi, lấy nhau không
được đàng-hoàng nên không được mời các anh các chị ».

Khoan nói : « Ấy thế mà anh Đáp cũng tới mừng tôi và đóng vai phù rễ

để đi đón dâu đó ».

Vừa nói Khoan vừa nhìn Tiệp tủm-tỉm cười, Tiệp cũng gượng cười

theo chồng.

Khoan lại nói thêm : « Việc cưới xin của chúng tôi đã xong, giờ đây tôi

đưa nhà tôi trở lại bên nhà để lo việc chiêu-hồn và phát phục ».

Hoài nói : « Em và các anh chị khác cũng đã định tới để giúp đỡ cô

trong việc tang thày, nhưng vì còn vướng lễ cưới của anh chị ».

Tiệp đáp : « Bây giờ chúng em về để dự lễ chiêu-hồn thày em. Rồi sau

đó là lễ phát-phục. Đẻ em và người nhà cũng đã lo sắm-sửa đủ mọi thức cần
dùng rồi ».

Khoan và Tiệp từ giã Hoài nhưng Hoài đi theo họ đến tận nhà. Hoài

cho họ biết là các bạn-bè nhiều người ái-ngại cho Tiệp và họ đều rất mến
tiếc ông đồ.

Thực ra thì khi ông đồ ốm, học-trò cả mới lẫn cũ đều đã lũ lượt tới

thăm thày và khi họ được tin ông đồ mất, họ đã cắt cử người tới hầu hạ
thường-trực, và họ cũng đã trù-tính việc tham dự tang lễ.