NẾU ĐỜI ANH VẮNG EM - Trang 14

Họ nghịch ngợm, đùa giỡn như lũ trẻ, siết chặt tay nhau và chạy dọc bãi

biển.

Họ yêu nhau.

Trong căn phòng ký túc xá trường đại học, nơi anh bất ngờ đàn tặng cô

bản La Valse à mille temps

(2)

của Jacques Brel bằng đàn ghi ta. Cô nhảy cho

anh xem, thoạt đầu chậm rãi, rồi càng lúc càng nhanh hơn, xoay tròn, hai
tay dang rộng, bàn tay ngửa lên trời trông giống như một con quay.

Anh buông cây đàn và cùng cô hòa vào vũ điệu mê say. Họ làm thành

một con quay, xoay mãi, cho đến khi đổ ập xuống nền nhà…

… họ yêu nhau.

Họ lơ lửng, bay bổng.

Họ là Chúa, là thiên thần, là duy nhất trên trái đất này.

Xung quanh, cả thế giới mờ đi và chỉ còn là bức phông sân khấu, họ là

hai diễn viên duy nhất trong đêm diễn đó.

Họ yêu nhau.

Bằng thứ tình yêu đã ngấm vào máu.

Bằng cơn say triền miên.

Trong khoảnh khắc này và mãi mãi về sau.

Nhưng đồng thời, nỗi lo sợ cũng bao trùm khắp nơi.

Sợ sẽ không đủ.

Sợ sẽ ngạt thở vì thiếu không khí.

Vừa rõ ràng vừa mập mờ.

Vừa là trừng phạt vừa là triệt hạ.

Là mùa xuân tươi đẹp nhất, là cơn bão mãnh liệt nhất.

Bất chấp mọi thứ, họ yêu nhau.

***

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.