NẾU ỐC SÊN CÓ TÌNH YÊU - ĐINH MẶC - Trang 248

Trương Sĩ Ung thu lại ý cười. Anh ta ôm eo Diệp Tiếu, ánh mắt

vô cùng thâm hiểm. Diệp Tiếu ra sức đẩy nhưng càng bị anh ta ôm
chặt hơn. Nhìn thân hình run rẩy ở trong lòng mình, Trương Sĩ
Ung đột nhiên phì cười, anh ta cúi đầu cắn mạnh vào cổ Diệp Tiếu:
“Tử Tịch không xinh đẹp bằng em, chẳng có nhiều cổ phần bằng
em, ở trên giường cũng không phóng đãng như em. Bây giờ cô ta
chết rồi, em còn điều gì không hài lòng?”

“Hứa Hủ, chỉ bạn gái của tôi mới có quyền quản tôi, học trò

không được.” Nói xong câu này, Quý Bạch thản nhiên nhìn Hứa
Hủ.

Hứa Hủ cũng ngoảnh đầu nhìn anh, cô trả lời rất dứt khoát: “Em

không muốn quản anh.”

Bắt gặp đôi mắt trong sáng vô tư của Hứa Hủ, Quý Bạch chỉ cảm

thấy lồng ngực ngột ngạt vô cùng. Từ trước đến nay, Hứa Hủ luôn
là người thẳng thắn. Nói như vậy tức là cô không hề có ý với anh.

Nỗi buồn bực dần lan tỏa trong lòng, Quý Bạch cầm điếu thuốc

đưa lên miệng.

Ai ngờ Hứa Hủ nói tiếp: “Thầy, là em quan tâm đến thầy.”

Sắc mặt cô rất nghiêm túc và chân thành. Có lẽ Hứa Hủ hiếm khi

chủ động bày tỏ ý tốt với người khác, gương mặt nhỏ nhắn trắng
ngần của cô đỏ ửng.

Quý Bạch trầm mặc trong giây lát, khóe miệng anh nhếch lên.

Anh tắt điếu thuốc rồi ném vào gạt tàn, nhướng mắt nhìn Hứa Hủ:
“Được, tôi nghe em.”