NGÁO ỘP LÚC NỬA ĐÊM - Trang 76

Tôi kiểm tra sản phẩm của mình lần cuối cùng:

— Tốt rồi, em có thể vào cuộc được rồi đấy.

— Em trông thế nào?– Mark hỏi.

— Có vẻ một hình nộm trăm phần tràm.

— Chẳng lẽ em lại tầm thường đến thế ư? Mà em bé thế cơ mà?

— Đừng lo, chị sẽ đặt em lên một cái cọc và như vậy mọi chuyện sẽ tốt

hơn cả thôi!

— Không được, chị điên à?

Tôi cười:

— À không, chị nói đùa đấy!

Tôi đẩy thằng bé đi về phía cánh đồng. Lúc này, nó cứ cứng đờ như một

khúc gỗ.

— Nhưng chị có nghĩ rằng công việc sẽ diễn ra tốt đẹp không? – Mark

vừa đi vừa hỏi bằng giọng khó chịu. – Chị nghĩ Stanley sẽ sợ khiếp vía
không?

Tôi gật đầu mỉm cười:

— Đừng lo nghĩ gì cả. Rồi thằng nhóc ấy sẽ có một bài học nhớ đời!