NGÀY HOA LƯ NGƯỢC GIÓ - Trang 176

Y nghiến răng, cười khinh miệt.

-Cô nghĩ vương phi của ta để làm cảnh à?!

Nàng dụi đầu vào cổ, bàn tay chậm rãi luồn qua tóc y, hơi thở phả bên tai

y ma mị.

-Nhìn qua là biết chàng với cô ta chỉ diễn vở phu thê ân ái, định lừa thần

thiếp sao?

Y nghiến răng đẩy phắt nàng ra, thu người thở hổn hển. Đỗ Thiên Hoa

xoay người y lại, vuốt ve gương mặt tuyệt mỹ của y.

-Sao thế? Có phải cơ thể chàng bây giờ như lửa đốt, như sóng trào

không?

-Trong trà có độc?

Chí Trung gân cổ gồng mình, mặt mày đã đỏ như sắp nổ tung. Y vẫn siết

lấy nàng ta, cố đẩy ra khỏi người mình.

-Không phải là độc bình thường đâu.

-Cô âm mưu cái gì!

-Chẳng lẽ chàng không biết?

-Là cha cô sắp đặt có đúng không?!

-Là cha thiếp hay là thiếp cũng chẳng quan trọng nữa đâu. Vương gia,

người phải chịu trách nhiệm với thần thiếp đó..

-Cô tránh ra!

Đỗ Thiên Hoa ôm lấy cổ y, vuốt ve y như vuốt con mèo con.