NGHỊCH LÂN - Trang 169

miếng nỏ. Khi em uống canh này thì sẽ có cảm giác có một con cá nhỏ đang
quậy quậy ở trong miệng, thật sự rất ngon.

- Con chỉ biết nịnh nọt.

Thôi Tân Từ khiển trách nhi tử một câu .

- Con đây là vỗ mông ngựa cho mẹ mà.

Yến Tương Mã cười ha hả, nói:

- Đây không phải là để cho Tiểu Tâm biết rõ tấm lòng của mẹ sao?

- Hừ, tâm ý trong lòng , con nói ra thì không có gì hay nữa rồi.

Thôi Tân Từ lắc đầu , nói:

- Con cũng giống như người cha của mình, tâm tư phức tạp. Có mệt hay

không?

- Được, được, con không nói nữa là được chứ gì?

Yến Tương Mã liên tục cầu xin tha thứ .

Thôi Tân Từ cùng Thôi Tiểu Tâm nhìn nhau cười , Thôi Tân Từ múc

canh cho Thôi Tiểu Tâm, nói:

- Cánh nóng ăn mới ngon, Tiểu Tâm mau nếm thử vị như thế nào . Mặn

hoặc nhạt thì cũng nói cho dì, để lần sau dì còn thay đổi nữa.

Thôi Tiểu Tâm dùng thìa uống một ngụm , khen:

- Uống rất ngon, mặn nhạt vừa phải, rất ngon mà.

- Vậy là tốt rồi .