NGHIỆN NGỌT (NGỌT ẨN) - Trang 413

Không thấy trả lời, Nhan Tiêu thật cẩn thận đứng ở chỗ đó, không dám

tới gần một bước, cũng không rời đi được, một chút cô cũng không muốn
khóc, nhưng không nhịn được mà nức nở.

Hoắc Trạch Tích đứng dậy ngồi ở mép giường, Nhan Tiêu chỉ nhìn

thấy trong ánh đèn mờ nhạt, bóng dáng của anh.

Giọng nói anh âm trầm, chậm rãi nói: “Người phải đi, không phải là

em?”

Nhan Tiêu muốn nói xin lỗi, lại chợt nhớ lại cái gì, sửa miệng: “Vậy

anh tha thứ cho em được không?”

Tay anh đỡ trán, sau một lúc lâu mới nói, giọng nói có chút mệt mỏi:

“Hiện tại đã khuya, anh rất mệt, muốn nghỉ ngơi.”

Từ đầu tới đuôi, thậm chí một ánh nhìn anh cũng không cho cô.

Trong lòng Nhan Tiêu cảm thấy căng thẳng, nếu buổi tối hôm nay

không thể nói rõ ràng, có lẽ sẽ không còn cơ hội nữa.

Nghĩ, cô lại hít sâu một hơi hồi phục lại tâm trạng, dùng giọng điệu

bình tĩnh nói:

“Gần đây em không thể khống chế được mà hay nghi ngờ, biết rõ kia

chỉ là do em đoán, nhưng em càng làm cho bản thân không muốn nghĩ đến,
là sẽ càng nhớ tới, em không dám nói cho bất kỳ ai, nhưng mà……”

Cô nói, bỗng nhiên nghẹn ngào, giọng nói mang theo sự chịu đựng

nức nở nói: “Nhưng mà em thật sự quá mệt mỏi, em cảm thấy em không
còn là bản thân mình nữa…… Em một chút cũng không nghĩ như vậy, anh
nói, có phải em bị bệnh hay không? “

Cô nói xong, che mắt lại không nói nên lời.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.