Chương 33
T
iếng còi báo động máy bay bắn phá gào rú rền rĩ trong đêm tối, dằn từng
cơn giục giã như hối thúc mọi người mau tìm nơi trú ẩn mà bảo toàn tính
mạng. Tiếng máy bay gầm vang khắp bầu trời càng đẩy nỗi run sợ tăng cao.
Angsumalin vén màn, đứng dậy khỏi giường, cầm vội chiếc áo khoác luôn
treo gần đó mặc vào người. Cô vừa mở cửa phòng vừa nôn nóng gọi mẹ:
“Mẹ ơi... mẹ... mẹ ơi”
“Ừ... ừ mẹ biết rồi. Mẹ đang cho bà mặc áo cái đã.”
Cô gái đóng cửa phòng mình lại, vội vàng đi sang phòng mẹ. Ánh sáng
bên ngoài lờ mờ đủ để thấy nhũng thứ xung quanh như những bóng đen tối
thẫm nhòa nhòa. Bà Orn mở cửa phòng bước ra, một tay đỡ người mẹ già
choàng tấm chăn luộm thuộm bước đi lật đà lật đật, tay kia xách túi áo lếch
thếch.
“Để con dắt bà cho.”
Angsumalin bước tới đỡ bà ngoại. Bà Orn rời tay khỏi người mẹ, quay
lại đóng cửa phòng.
“Con đưa bà xuống trước đi. Mẹ đi kiểm tra quanh nhà một lượt rồi sẽ
theo sau. Thế con không đem theo túi của con à?”
“Thôi mẹ à, chỉ thêm vướng víu. Con không có gì phải đem theo hết.
Nếu đồ đạc mà tan xác cùng căn nhà thì coi như mất luôn cho xong cứ đem
qua đem lại, rồi người khác cướp mất chỉ tức tối thêm.”