NGHIỆT DUYÊN - Trang 242

“Chậc... nhỡ đâu cũng còn giữ lại được cái gì đó. Thôi được rồi, con đưa

bà xuống trước mau đi.”

Tiếng máy bay gầm gào như kín đặc bầu trời. Đèn pha bắt đầu quạt

xuống từng luồng đan chéo nhau cùng với tiếng súng giao tranh trên không
nổ ra đằng xa. Cô gái đỡ bà dò dẫm bước xuống cái thang dốc, luôn miệng
động viên:

“Bà cứ bước từ từ nhé, nào bậc này ạ. Bà chầm chậm thôi kẻo hụt chân...

Không sao, chúng chưa tới nơi đâu.”

“Còn mẹ Orn con đâu?”
Bà già lập cập lo trước ngoái sau, tấm chăn khoác lượt thượt nhiều lần

làm bà suýt vấp ngã nếu Angsumalin không thỉnh thoảng lại kéo lên.

“Mẹ cháu còn đóng cửa rồi sẽ xuống ngay.”
“Còn đóng cửa cài then làm gì nữa. Ai mà còn lên nhà mình làm gì, đều

phải lo thân đi trú bom hết cả. Mình cũng tìm nơi ẩn nấp có phải hơn
không, chết đi thì cũng có đem theo được gì đâu, còn sống thì còn làm ra
của.” Bà già phàn nàn.

“Mẹ cháu đây rồi, xuống theo ngay đây rồi.”

“Orn... Orn, nhanh lên con, xuống thôi.”
Tiếng máy bay to như thể đang lượn vòng ngay trên đầu, tiếng bom nổ

rền vang nhiều lần ngay giữa không trung. Rồi tiếng pháo sáng nổ tung,
ánh sáng soi tỏ cả không gian như giữa ban ngày.

Bà già kêu lên hốt hoảng khi ngẩng đầu sửng sốt nhìn từ dưới chân cầu

thang. Bà Orn thì sững lại ở giữa cầu thang:

“Sao mà sáng thế? Đèn từ đâu ra?”
“Mẹ xuống mau đi mẹ. Đấy là tàu bay thả pháo sáng. Nhanh lên mẹ.”
Angsumalin hét ầm lên, bà Orn liền vội vàng trèo xuống.

“Mình đi ra chỗ con ngòi cạn trong vườn thôi ạ. Ở đây sáng quá mà lại

gần xưởng đóng tàu, không an toàn chút nào.”