Lão Bua kéo cái khăn vắt trên vai phất phất vào lưng.
“Trời... nếu cả gan đi một mình, bọn Nhật lại chả bắt nhốt lại ấy. Cháu
Ang đi cùng thì mới an tâm được.”
“Ơ... quá bằng bác tìm người bị bắt cùng.”
“Khoông phaải...” Lão Bua kéo dài giọng, lộ vẻ lưỡng lự:
“Có cháu đi cùng để còn nhờ thương lượng với chúng được.”
“Bác ăn cơm chưa?”
“Chơi một ít cháo loãng rồi.” Lão Bua trả lời nghe không có vẻ khẳng
định mấy.
“Thế ăn cơm với mẹ con cháu đã.”
“Định đi đâu từ sáng vậy?”
“Tôi đến rủ cháu Ang sang bên xưởng thăm lão Pol. Lúc nãy đi qua thấy
bọn chúng đang duyệt quân xôn xao, trông có vẻ bất thường nên không
dám vào một mình.”
“Bác nói gì cơ ạ?” Cô gái vô thức buột miệng hỏi to nhưng khi nhận ra
thì hạ giọng: “Bác đến xưởng rồi ạ?”
“Chỉ đi qua xem thôi. Thấy chúng diễu binh chộn rộn bất thường lắm.”
Angsumalin bình tĩnh hỏi, nhưng bà Orn thì hơi sững người, nhìn con gái
vẻ hoảng hốt. Cô gái nhìn mẹ khẽ lắc đầu.
“Ai mà biết. Thấy ra lệnh lỗ lỗ lễ lễ cho lính xếp hàng duyệt quân. Đêm
qua, người ở khu miệt vườn ngoài kia kháo nhau là chúng cho tàu đi rọi
đèn tìm gì đó vào giữa đêm giữa hôm. Có khi hôm nay nó lại ra quân truy
tìm nữa, hay ai lại ăn trộm mất cái gì?”
Cô gái không trả lời mà khẽ hỏi mẹ:
“Mình ăn cơm chưa mẹ?”
“Đợi chút con, cho canh nóng thêm tí nữa. Bà ra khỏi phòng chưa?”
“Để con vào xem ngay đây ạ”