Cô đáp cụt ngủn rồi lại cố tình làm theo ý định ban đầu nhưng vẫn chậm
một bước, bàn tay to khỏe, vạm vỡ, ấm áp đã kịp tóm lấy cổ tay cô. Cô gái
nóng bừng cả người, lập tức giằng mạnh ra nhưng tay cô như bị gọng kìm
sắt kẹp chặt lại. Nét mặt anh tỏ vẻ lo lắng thật sự.
“Cô muốn bướng gì thì bướng, nhưng việc nguy hiểm đến bản thân thì
không nên cứng đầu chỉ vì bực mình với tôi, rồi cái gì cũng vùng vằng dằn
dỗi. Cô có biết là nước sông bẩn không, nếu nhúng tay xuống, vết thương
sẽ nhiễm trùng.”
Câu cuối anh ta nói bằng giọng hơi cáu, như thể đang bực mình vì lo cho
đứa em nhỏ.
“Lên trên này tôi rửa vết thương cho.”
“Không.”
“Nhất định tôi sẽ kéo cô lên bằng được.”
“Bỏ tay ra, không phải việc của anh.”
Angsumalin dọa dẫm nhưng đời nào đối phương chịu nghe.
“Tôi sẽ buông tay chừng nào tôi rửa và băng vết thương cho cô xong
đã.”
Kobori kéo cổ tay cô gái, còn cô thì ra sức cưỡng lại khiến anh chỉ biết
thở dài:
“Cô thật là, ngang ngạnh quá mức. Nếu cô không lên đây...”
“Không!”
“Có chắc không?” Kobori dằn giọng hỏi lại.
“Không lên!”
“Tốt thôi. Tôi sẽ bế cô lên, không muốn tự đi lên thì tùy!”
“Này! Không được!” Angsumalin hét ầm lên vì đối phương có vẻ sẽ
hành động đúng như đã nói.
“Cô không chịu bước lên đúng không?”
“Lên thì lên.”