NGHIỆT DUYÊN - Trang 309

Chương 42

T

iếng đạn rít vẫn rào rào không ngừng cùng những tiếng nổ vang rền

khiến mặt đất rung chuyển như đổ ập xuống. Kobori ấn mái đầu bé nhỏ sát
vào ngực, nghiêng mình che chở cho cô gái mà không mảy may nghĩ đến
những nguy hiểm có thể xảy ra với bản thân.

“Cúi xuống. Chắc chúng đang ném bom bờ bên kia, nhưng cũng có thể

sẽ lệch sang phía bên này, hoặc cố tình ném vào xưởng đóng tàu. Lúc này
lại đang có nhiều tàu đỗ rải rác mới dở chứ.”

Vừa nói, Kobori vừa ngước lên đôi mắt quan sát những chiếc máy bay

đang lượn vòng tấn công, nhưng cành lá ngọn cây ken dày khiến anh nhìn
không rõ, chỉ thỉnh thoảng thấy bóng những khối kim loại loa lóa phản
chiếu qua những luồng nắng rọi xuống. Tiếng động cơ gào rú, xen lẫn tiếng
xả đạn súng máy và tiếng súng đáp trả cùng với tiếng bom nổ vang lên liên
tu bất tận.

“Hôm nay chúng tấn công mạnh đấy. Cô có sợ không?”
Kobori cúi xuống hỏi vẻ lo lắng, nhưng chỉ thấy mái tóc rối đang nép

vào vai mình không chịu rời, bàn tay trắng thon dài bám chặt lấy bắp tay
anh như muốn được bảo vệ, bao bọc. Cảm giác ấm áp lặng lẽ lan tỏa xâm
chiếm trái tim anh. Cánh tay ấy ôm lấy cô càng thêm nâng niu trân trọng,
như đang gìn giữ một đồ vật quý giá vô ngần.

“Đừng sợ, tôi còn ở đây thì không có chuyện gì đâu.”