Anh cam đoan chắc nịch, nhưng cô dường như không nghe thấy bởi còn
bận nhắm mắt bịt tai không muốn nghe hay nhìn gì hết. Những âm thanh
vang rền và cảm giác mặt đất chao đảo vẫn từng đợt lúc xa lúc gần.
“Cô đứng dậy chạy nổi không? Chúng ta nấp dưới ngòi cạn thì an toàn
hơn ở đây. Khu này mà trúng bom thì khó tránh mảnh bom văng lắm.”
Angsumalin không trả lời, cũng không có dấu hiệu thay đổi tư thế.
Kobori lo lắng ngước nhìn bầu trời lần nữa. Kinh nghiệm trong quân ngũ
đã dạy anh rằng, khi máy bay oanh tạc rút lui nhường chỗ cho đợt không
kích mới chuẩn bị tấn công vào mục tiêu chính là khoảng thời gian có thể
di chuyển tìm chỗ trú ẩn.
“Ta đi thôi, không máy bay lại nã đạn lượt nữa.”
Chàng trai nhỏm đứng đậy, nhưng cô gái đã níu lấy.
“Đi đâu ạ? Đi đâu cơ? Úi chúng lại đến rồi. Còn bà với mẹ thì sao?”
“Phải đi mau lên. Chỗ này không an toàn. Đứng dậy chạy nhanh lên!”
“Đi đâu cũng thấy máy bay khắp trời. Chúng đến nữa kìa.”
“Cô cứ chạy theo tôi.”
Kobori choàng tay quanh eo cô gái, nửa kéo, nửa dìu, dẫn cô chạy nhanh
trên lối đi nhỏ hẹp. Tiếng động cơ máy bay ầm ầm vang dội, cành lá ngọn
cây gẫy răng rắc rơi rào rào khiến tai ù đi.
“Cẩn thận, đạn súng máy! Chúng ta gần xưởng đóng tàu quá.”
Chân cô gái sắp khuỵu xuống, tay lạnh ngắt đầu chúi về phía trước vừa
hay một vòng tay chắc chắn to khỏe đã kịp giữ cô lại. Anh gần như cắp cô
bên mình chạy theo đường gấp khúc. Trong khi ấy, ở con ngòi gần đó, dải
đất dài ở hai bên bờ thửa sụt xuống lòng rãnh rào rào.
“Kiểu này chắc chắn là xưởng trúng bom rồi.”
Anh hét lên đua với tiếng ầm ĩ khắp không gian. Giọng nói nghe như
đang lưỡng lự đôi đường. Bản năng của người chỉ huy khiến anh không thể
không lo lắng cho sự an nguy của cấp dưới và xưởng đóng tàu mà mình
chịu trách nhiệm, nhưng tình cảnh cô thế này, anh cũng không đành lòng bỏ