“Nếu vậy, em ngủ đi một giấc. Lát nữa bác sĩ đến tiêm cho mũi nữa là sẽ
đỡ thôi. Tôi cũng phải về xưởng đây.”
“Ư... anh thế nào rồi?”
Vừa buột miệng hỏi thăm, Angsumalin chỉ muốn cắn lưỡi mình, nhưng
Kobori lại nhoẻn miệng cười tươi:
“Đầu có bị sức ép một chút, hình như rách da đầu nữa.”
Anh đưa tay lên sờ vào chỗ tóc dính máu đã khô bết lại.
“Còn chưa kịp cho bác sĩ khám xem nặng nhẹ thế nào vì mải xử lý quả
bom kia. Giờ nhắc đến mới thấy hơi nhoi nhói.”
Gương mặt Kobori trắng bệch, rõ ràng vết thương không hề nhẹ như anh
nói.
“Vừa nãy anh chỉ sợ là nếu để quả bom chưa nổ ở đấy, nhỡ có tác động,
kíp nổ mà bị kích hoạt thì nhà em thể nào cũng ảnh hưởng.”
Giờ đây Angsumalin mới hiểu vì sao Kobori lại sốt ruột vội vàng đi tháo
quả bom chưa nổ mà quên cả nghĩ đến bản thân. Bức tường kiên cố cô vừa
dựng lên lại nhòa đi.
“Anh mau nhờ bác sĩ khám cho, vì... trông mặt anh tái lắm.”
“Chắc cũng không tái hơn em là mấy đâu.”
Anh cúi thấp xuống mỉm cười với cô thật tươi, gần đến nỗi cô cảm nhận
được hơi thở âm ấm phả lên phía trán mình.
“Dù tôi có bị làm sao, chỉ cần biết em an toàn là đủ rồi.”
Giọng anh hạ thấp khẽ khàng nhưng người nghe đã nhắm mắt lại.
“Nếu em không muốn nghe nữa thì tôi đi đây.”
Câu nói có vẻ hơi tủi thân. Đoạn anh lùi ra, ngắm nhìn cô gái một lát nữa
rồi quay lưng lại, lẳng lặng ra về.
“Ơ, cậu Dookmali đã về rồi ư?”
Giọng bà Orn chào hỏi vẫn như mọi khi, nhưng Angsumalin bỗng cảm
thấy như phảng phất điều gì lạ lùng trong đó.