“Cháu không sao đâu ạ.”
“Cứ nằm nghỉ đi, đừng vội dậy đi lại làm gì. Mẹ thằng Nas cũng định
theo sang thăm, nhưng bác thấy tối rồi, mắt mũi cũng không tinh tường nữa
nên bảo ở nhà. Ông Pol đến lâu rồi à?”
Giọng nói lẫn điệu bộ ông chủ tịch xã như đang cất giấu điều gì lo lắng
trong lòng.
“Tôi đến được một lúc rồi, cũng đang định về đây, không lão Bua lão ấy
lại đóng cửa đi ngủ mất.”
“Ủa, giờ ông đang ở đâu, không phải vẫn ở cùng ông Bua sao?”
Lão Pol cười ngượng nghịu: “Tôi bị ốm, vào nằm chữa bệnh trong
xưởng bọn Nhật nhiều ngày nay rồi.”
“Cẩn thận. Đừng có tắt mắt đồ đạc tài sản của người ta nữa, kẻo lại rắc
rối.”
“Tôi chừa rồi, bác chủ tịch. Chờ khỏi hẳn sốt rét là tôi sẽ kiếm việc làm.”
“Được thế thì tốt. Cả lão Bua nữa, hai ông biết đường mà bảo ban nhau.
Giờ đang thời kỳ chiến tranh, có chuyện gì tôi cũng không giúp được. Dù
sao thì đám người Nhật ở xưởng này cũng còn hơn là bọn chiếm đóng phía
bờ bên kia. Ở đây, họ còn là người, không bắt nạt bóc lột gì mình. Mình
cũng phải tử tế lại với họ, nhỡ có chuyện rồi họ làm đến nơi đến chốn thì
dân làng cũng phải chịu ảnh hưởng.”
“Vâng.” Lão Pol chắp tay vái tận trên đầu như nhận lời Phật dạy. “Tôi
xin phép về đây ạ.”
Cô gái liếc nhìn vào mắt mẹ, bà mẹ hiểu ý con ngay.
“Nếu về đến nhà, có gì thì cũng hỏi han cho rõ nhé, đừng vội làm toáng
lên.”
Lão Pol chớp chớp mắt, nhìn bà Orn thắc mắc.
“Lão Bua lại gây chuyện gì rồi à?”
“Không có gì cả, bác cứ về rồi sẽ tự biết.”