dụng cơ hội để ngang nhiên vào xâm lấn, chiếm đóng tổ quốc cô! Khác
máu tanh lòng! Câu nói ấy bất chợt lóe lên trong tâm trí cô, cứa một vết sâu
hoắm khiến lòng cô đau nhói.
“Tôi đã thưa với bác tôi rồi. Bác rất mừng cho chúng ta và nhận lời sẽ tổ
chức việc này một cách long trọng.”
“Chúng ta” ở đây là cô và anh ta sao? “Chúng ta” không còn là cô với
Wanas nữa, mà với người khác - người cô chưa từng nghĩ đến việc cùng
chia sẻ cuộc đời này!... Cô gái bước lùi một bước, đầu óc quay cuồng.
“Bác tôi sẽ nhờ bác sĩ Yoshi đến nói chuyện với mẹ em trước, rồi sau đó
bác tôi sẽ đích thân tới gặp!”
Angsumalin cố hét thật to lên nhưng biểu hiện duy nhất có thể thấy là đôi
môi tái nhợt hơi hé mở.
“Em có phản đối gì không?”
Phản đối gì ư?... Có hàng trăm hàng nghìn điều, nhưng điều duy nhất cô
gái bật ra giận dữ là:
“Tôi không yêu anh, không hề yêu, không một chút nào!”
Kobori cúi xuống, đưa mắt nhìn đăm đăm vào làn nước phía trước. Một
lát sau anh khẽ đáp:
“Tôi biết... biết rõ điều đó. Nhưng đây là cách duy nhất... mà tôi nghĩ là
ổn thỏa. Tôi không biết có cách nào tốt hơn nữa.” “Có chứ, phải có cách tốt
hơn chứ.”
Chàng trai ngẩng lên trầm ngâm:
“Tôi sẵn sàng làm mọi cách có thể khiến cho sự việc trở nên tích cực
hơn.”
“Đi đi, hãy rời khỏi đây. Đừng để chúng ta phải thấy mặt nhau nữa...
Kaeru! Biến đi!”
Dáng người cao lớn vẫn đứng dựa thân cây, không mảy may cử động.
Dường như chính sự bình thản, điềm tĩnh đó làm cơn giận của cô gái nguôi
ngoai.