“Thế thì cũng đành vậy. Nhưng như bác chủ tịch xã nói đấy, phải suy
nghĩ cho kĩ trước khi người ta đến nghe quyết định của mình. Con có biết
con bé nhà mình có ý gì với thằng Nas không?”
“Cái Ang thì không mấy đâu ạ, nhưng cậu Nas thì chắc chắn là có. Bác
chủ tịch cũng từng bóng gió ướm lời rồi.”
“Chuyện đã đến nước này, nghĩ xem nếu Nas nó về, liệu nhà bác chủ tịch
không có chút đắn đo gì ư? Nas nó là con trai duy nhất, tiêu chuẩn nào
cũng đủ cả. Nhỡ lúc quay về nó lại đi cưới người khác thì tình cảnh cái Ang
chẳng phải tồi tệ hay sao? Đến lúc đấy, cái Ang còn dám ngẩng mặt nhìn ai
nữa, rồi người ta sẽ lại moi chuyện cũ ra làm đề tài bàn tán mà mua vui cửa
miệng.”
“Thế mình biết làm thế nào bây giờ hả mẹ?”
“Cái cậu Dookmali, nếu không vướng mỗi một nhẽ là người Nhật nhìn
qua trông cậu ta cũng giống người mình, mặt mũi sáng sủa, tính tình dễ
mến, chẳng có điểm gì đáng chê...”
Bà già thở dài nặng nề:
“Chỉ có điều là...”
“Vâng, nếu nhận lời thì có vẻ như mình lợi dụng tình thế, vội vàng dúi
con gái cho họ. Đằng nào mình cũng không ra sao.”
“Thì cứ từ từ suy xét con ạ. Cân nhắc thiệt hơn cả hai đằng xem đường
nào thì tốt. Thấy cách nào hợp lý hơn thì ta theo cách ấy.”
“Cho dù có cưới xin thì cũng ngặt nỗi đúng vào thời kỳ chiến tranh. Nhỡ
có làm sao thì cái Ang khổ, mà nếu may mắn đến khi chiến tranh kết thúc,
chẳng phải cái Ang sẽ phải theo người ta về Nhật hay sao ạ?”
“Đó là việc còn xa mà. Mẹ cái Ang cứ nghĩ việc trước mắt đi đã. Duyên
nợ đã định rồi thì thế nào cũng phải theo số phận sắp đặt đấy con ạ.”
Bà Orn thở dài lần nữa khi thấy con gái bước vào, dáng vẻ yếu ớt, mệt
mỏi như kiệt sức.
“Mẹ ơi, mẹ đã trả lời với bác sĩ là ý con thế nào chưa ạ?”