NGÔI NHÀ CÂY - Trang 38

• 7 •

Tôi vội buông tay rơi phịch xuống đất.

Bộp! Cái búa va mạnh xuống nền đất chỉ cách mũi tôi vài li.

— Steve! – Tôi la lên. – Anh suýt giết em bằng cái búa này đấy.

Tôi gượng đứng dậy. Chiếc quần bò tôi đang mặc bị trầy rách còn đầu

gối thì vẫn run lẩy bẩy.

— Đừng giả bộ như anh không có trên đó. – Tôi ngao ngán kêu.

Vẫn không trả lời.

Tôi vội lồm cồm leo lên thang, ngó đầu qua vòm cửa sập. Không thấy

anh Steve trong đó.

— Nào em vừa gào cái gì thế Dylan, cậu bé của tôi? – Anh Steve đột

nhiên xuất hiện ở dưới đất, tay vung vẩy cái túi đựng bánh pho mát.

— Làm… làm sao mà anh lại ở đó?

— Anh về nhà lấy cái này. – Anh ấy giơ cao cái túi đang cầm lên giải

thích. – Em mải cưa quá nên không để ý. – Anh ấy cười cười. Ăn không?

— Không, em chẳng thèm. – Tôi gào lên. – Cái búa của anh suýt nữa

đã rơi thẳng xuống đầu em. Sao anh lại để nó ngay ngưỡng cửa như thế? –
Tôi tức tối hỏi.

— Anh không để ở cửa. – Steve nói. – Anh để nó trong nhà cơ mà.

— Không phải. – Tôi hét tướng lên.

— Có phải. – Steve cũng hét lại.

— Ê này, có chuyện gì thế? – Đó là tiếng Betsy. Cô ấy và em gái Kate

bất ngờ xuất hiện từ sau một thân cây.

— Bọn tớ nghe tiếng la hét. – Kate nói. – Thế nên tưởng có ai bị

thương. – Cô ấy vừa nói vừa xoắn xoắn lọn tóc tết.