NGÔI NHÀ CỦA NHỮNG NGƯỜI TÍ HON - Trang 91

— Chị muốn em chạy đi, chạy ngay bây giờ trong lúc con rối quái còn

bận chống đỡ những người tí hon. Em chạy ra vẫy một cái xe cảnh sát lại,
hoặc gọi một bác hàng xóm. Hoặc bất cứ ai đó cũng được.

Freddy mím chặt môi:

— Thế còn chị? Em sẽ không bỏ chị lại đây một mình đâu.

Tôi khăng khăng:

— Em phải chạy đi. Chị không thể chạy được. Nhưng chị sẽ không sao

đâu. Em nhớ là chị có thể nhìn thấy mọi thứ bằng cái kính này và chị có thể
đánh lại nó được mà. – Tôi đặt tay lên cái chảo có cán. – Nếu nó đến gần chị
thì chị sẽ cho nó ngất lịm đến tận tuần sau. Đừng lo. Chị sẽ không sao đâu.

Hy vọng là tôi nói có vẻ vững vàng hơn tôi nghĩ nhiều. Không chắc là

tôi có cầm cự nổi với con quái vật lâu không, nhất là khi đến bước đi thôi tôi
cũng không thể làm được.

Nhưng nếu như tôi không đi được thì có thể biết đâu Freddy làm được.

Freddy lắc đầu:

— Em sẽ không đi đâu. Chị cần có em bên cạnh.

Tôi ra lệnh:

— Ê, vậy thì ở đây ai là chị nhỉ? – Tôi nói giọng thật nghiêm chỉnh để

nó nghe lời. – Em phải chạy đi. Hứa với chị đi. – Tôi lay nó thật mạnh. –
Hứa với chị đi!

Nó lấy mu bàn tay nhem nhuốc quệt ngang mặt nói:

— Chắc là trong lúc em chạy ra ngoài con quái không vào đây đâu.

Chắc là nó no rồi.

Tôi lắng nghe. Con quái vật đã im lặng.

Không hiểu sao điều này còn đáng sợ hơn cả tiếng gầm gừ của nó. Nó

đã làm gì những người tí hon? Chẳng lẽ nó đã ăn thịt tất cả bọn họ?

Chúng tôi ngồi rất căng thẳng. Chỉ có một tiếng động quen thuộc đều

đều là âm thanh duy nhất vọng đến từ phòng bên kia. Nghe giống như tiếng

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.