NGỰ LÂM PHÁO THỦ TOÀN TẬP - Trang 1292

— À bạn ông, cũng vẫn ước ao làm Nam Tước chứ?
— Thưa Đức Ông, lúc này ông ấy đang mơ làm Nam Tước.
— Vậy thì, - Mazarin, vừa nói rút ra một bức thư mà ông ta đã đưa

D'Artagnan xem - Ông cầm bức thư này và mang nó sang nước Anh.

D'Artagnan nhìn phong bì không có địa chỉ.
— Tôi có được biết phải đưa lại cho ai không ạ?
— Đi tới London ông sẽ biết. Đến London ông mới được xé các phong

bì ngoài.

— Ngài có điều gì chỉ giáo cho tôi?
— Tuân theo về mọi điểm người nhận thư này.
D'Artagnan định hỏi thêm, thì Mazarin nói:
— Ông đi Boulogne Sur Mer; đến quán Huy Hiệu Anh Quốc ông sẽ gặp

một người quý tộc trẻ tên là Mordaunt.

— Vâng, và tôi phải làm gì với người ấy?
— Đi theo anh ta tới nơi mà anh ta dẫn đến.
D'Artagnan kinh ngạc nhìn Giáo Chủ.
— Dặn dò ông thế là đủ rồi, - Mazarin nói, - thôi đi đi.
— Nói đi đi thì dễ lắm, - D'Artagnan nói, - Nhưng muốn đi phải có tiền

mà tôi thì chẳng có.

— A! - Mazarin gãi tai nói, - ông nói là không có tiền à?
— Không có, thưa Đức Ông.
— Thế cái nhẫn kim cương tôi cho ông hôm qua đâu?
— Tôi muốn giữ nó làm kỷ niệm của Đức Ông.
Mazarin thở dài.
— Thưa Đức Ông, ở nước Anh sinh hoạt đắt đỏ lắm, nhất là với tư cách

phái viên đặc biệt.

— Hừm! - Mazarin nói. - Đó là một nước rất thanh đạm và sống giản dị

từ khi có cách mạng, nhưng không sao.

Ông mở ngăn kéo và lấy ra một túi nhỏ.
— Ông nói thế nào về một nghìn écu này?
D'Artagnan bĩu môi dưới dài thè lè ra và nói: