NGỰ LÂM PHÁO THỦ TOÀN TẬP - Trang 1770

Planchet cũng cười, trả lời:
— Thực ra nếu bốn mươi của ngài lẩn lút giỏi, không vụng về lắm thì

khỏi thua là cái chắc, nhưng rồi kết quả sẽ ra sao?

— Nhất định phải có. Theo ý ta thì cách thức đem Charles II lên ngôi tức

khắc là thế này.

Planchet hết sức chú ý, la lên:
— Tốt, xem thử cách đó ra sao. Nhưng hình như chúng ta đã quên một

điều.

— Gì thế?
— Chúng ta đã gạt sang một bên hệ thống nhà nước ưa hát lảm nhảm

hơn là tấu thánh ca; bỏ đi quân đội chúng ta không thèm đánh, thế còn
Quốc hội, cái thứ không hát hò gì đó cả thì sao?

— Thứ này cũng chẳng đánh đấm gì hết. Tại sao một người như anh,

thông minh như thế, lại bận tâm với cả đám la ó gọi nhau là bọn phao câu,
bọn xương cụt đó? Quốc hội chẳng làm ta bận tâm chút nào, Planchet ạ.

— Nếu họ không làm ngài bận tâm thì cho qua đi.
— Ừ, bây giờ thì nói đến kết quả. Anh nhớ tới Cromwell không? Tay

này chiến đấu cừ đấy.

— Còn là tay ăn nhậu ra trò.
— Thế nghĩa là gì?
— Chỉ một thoáng ông ta đã nuốt cả nước Anh.
— Planchet, nghĩ xem, nếu ngay bữa sau lúc Cromwell nuốt nước Anh

có người nuốt Cromwell thì sao?

— Ô, thưa ngài. Đó là nguyên lý toán học đầu tiên cái chứa phải lớn hơn

vật bị chứa.

— Tốt lắm! Đó là công việc của chúng ta phải làm đấy, Planchet ạ.
— Nhưng ông Cromwell đã chết mất rồi và bây giờ chỉ còn cái nấm mồ

là vật chứa ông ta thôi.

— Planchet thân mến ơi, ta khoái là thấy anh không những đã trở thành

nhà toán học mà còn là triết gia nữa đấy.

— Thưa ngài, trong khi bán tạp hoá, tôi dùng giấy in bọc giấy hàng nên

học hỏi được nhiều điều.