NGỤC TRUNG THƯ - ĐỜI CÁCH MỆNH - PHAN BỘI CHÂU - Trang 38

Vịn vào hai lẽ đó, tôi mạnh-bạo trở về.

Tháng 8, về tới Hải-phòng, ở nhà một người bạn trong đảng. Sự vui

mừng không tả ra cho hết.

Là vì lúc tôi đến Bắc-Hải, đánh liều đáp xuống một chiếc tàu tây,

nhờ cậy được một người đồng-bào đốt than trong tàu che-chở giùm. Tới lúc
người tây xuống tàu khám xét thời va giấu tôi ở khoang tàu dưới chót,
chung quanh chất đầy than đá, tôi nằm lọt vô giữa im-lìm không dám hó-
hé. Nhờ vậy mà người tây không hay, tôi mới lén về trong nước đặng. Đó
cũng là một việc mạo-hiểm mà thành-công.

*

Lên bến Hải-phòng rồi, tôi đáp xe lửa đi về Nghệ-An.

Trên xe lửa, tình-cờ gặp lão tuần-phủ X… tỉnh Thái-bình vốn là tay

bợm hót giỏi trong đám quan-trường. Lão viết mấy chữ trên miếng giấy
nhỏ đưa cho tôi xem, như vầy :

- « Ông trốn đi chưa đầy tuần-lễ, mật-thám đã bủa khắp nơi. Vậy

ông sớm liệu đào-tẩu cho mau, không thì nguy đấy ».

Tôi hơi lo.

Nhưng cái mục-đích mình trở về nước nhà chưa đạt được, thì chưa

có thể nào đào-tẩu, ta cứ việc ở nhà đã, ra sao thì ra.

Tôi bèn trốn trở về Hà-tĩnh, ước-hẹn những anh em kín-đáo tới hội-

họp tại nhà Đặng-quân. Còn Tử-Kính thì đem giấy tờ trọng-yếu vô Huế
trước để yết-kiến Hội-chủ, rồi đi thẳng vô Quảng-Nam, nói việc mình định
mưu-tính vậy vậy cho đồng-chí hai tỉnh Nam Nghĩa hay.