NGỤC TRUNG THƯ - ĐỜI CÁCH MỆNH - PHAN BỘI CHÂU - Trang 65

英雄豪傑也庸常
Anh-hùng hào-kiệt giá dung thường.

Đại-ý là :

Bơ-vơ đất khách bác cùng tôi ;
Riêng bác cay chua nếm đủ mùi.
Tính-mạng bao phen gần chết hụt,
Mày râu ba lượt bị giam rồi !
Trời toan đại-dụng nên rèn chí
Chúa giúp thành-công tất có hồi.
Nếu phải đường đời bằng-phẳng hết,
Anh-hùng hào-kiệt có hơn ai.

Còn tôi thì tự an-ủi mình bằng một bài thơ nôm như sau nầy :

Vẫn là hào-kiệt vẫn phong-lưu,
Chạy mỏi chân thì hãy ở tù.
Đã khách không nhà trong bốn biển,
Lại người có tội giữa năm châu.
Bủa tay ôm chặt bồ kinh-tế,
Mở miệng cười tan cuộc oán thù.
Thân nọ vẫn còn, còn sự nghiệp,
Bao nhiêu nguy-hiểm sợ gì đâu.

Làm xong hai bài thơ, tôi ngâm-nga lớn tiếng rồi cả cười, vang-

động cả bốn vách, hầu như không biết thân mình đang bị nhốt trong ngục.

*

Qua ngày thứ nhì, người ta nhốt riêng tôi và Mai-quân mỗi người ở

cách-biệt nhau một nơi. Thế là từ hôm nay, tôi là thằng tù bơ-vơ trơ-trọi ở
chốn tha-hương khách-địa.