NGƯỜI ĂN CHAY - Trang 148

Bác sĩ khẽ thở phào trong lúc đôi bàn tay nhanh thoăn thoắt. Thức ăn bắt

đầu được truyền qua ống. Người y tá đang giữ tay cô thì thầm:

– Được rồi, thế là thành công rồi. Giờ sẽ cho ngủ để cô ấy khỏi nôn ra.

Trong lúc chuẩn bị ống tiêm thuốc ngủ, người y tá bỗng thét lên thất

thanh. Cô giật cánh tay đang bị giữ, chạy về phía giường.

– Tránh ra, tránh cả ra.

Cô xô vai bác sĩ, chạy đến chỗ Yeong-hye. Người y tá đang giữ ống

truyền mặt đỏ bừng lên. Máu tươi liên tục phun ra từ ống truyền và miệng
Yeong-hye. Bác sĩ đang cầm ống tiêm cũng lùi lại phía sau.

– Bỏ cái này ra, tôi bảo bỏ cái ống này ra.

Dường như cô cũng không hề biết mình đang hét rất to, người y tá kéo

vai cô lôi ra. Giữa lúc đó, Yeong-hye vẫn đang giãy giụa, bác sĩ rút chiếc
ống dài từ mũi nó ra.

– Để yên, yên nào!

Bác sĩ hét lên với Yeong-hye.

– Thuốc ngủ.

Y tá cầm ống thuốc đưa sang.

– Đừng…!

Cô đang đứng nhìn bỗng bật lên tiếng thét như khóc gào.

– Thôi! Đừng! Xin đừng làm thế!

Cô giật tay khỏi người y tá rồi lại lao về phía trước.

– Cái gì thế này, mẹ kiếp!

Từ miệng người y tá phát ra tiếng chửi pha lẫn tiếng rên.

Cô chạy đến ôm chặt lấy người Yeong-hye. Máu Yeong-hye nôn ra nhoe

nhoét thấm đẫm áo cô.

– Làm ơn thôi đi. Làm ơn…