NGƯỜI LỮ HÀNH KỲ DỊ - Trang 853

Câu cuối cùng thốt ra bất ngờ quá đến nỗi Gieny tưởng nghe không rõ.

“Dạ, thưa bà, gì… gì cơ ạ?” Cô lắp bắp hỏi.

- Kìa con, ngồi xuống đi chứ. Con không việc gì phải sợ ta. Ta muốn là

bạn con mà.

- Dạ thưa, vâng ạ. – Gieny thốt lên, ngồi xuống, hồi hộp hơn cả lúc mới

vào.

Mẹ bề trên chăm chú nhìn cô một lúc. “Như vậy là con đã quyết định trở

thành y tá rồi đấy, nhỉ?”

- Dạ, thưa Đức mẹ bề trên, vâng ạ.

Cặp mắt sáng một cách kỳ lạ của Mẹ Ơnơxt nhìn xoáy vào cô. “Tại sao

thế?”. Bà đột ngột hỏi.

- Tại sao ư? – Gieny ngạc nhiên. Cô cụp mắt xuống trước cái nhìn của

mẹ Ơnơxt. – Tại sao ư? – Cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào mặt bà. – Con
không rõ. Có lẽ chưa bao giờ con nghĩ đến việc hỏi tại sao lại thế ạ.

- Con bao nhiêu tuổi rồi?

- Tháng sau, trước khi tốt nghiệp một tuần, con sẽ mười bảy ạ.

- Có phải ngay từ bé con đã muốn trở thành y tá, giúp đỡ những người

ốm yếu, phải không?

Gieny lắc đầu. “Không ạ”, cô đáp bình thản, “mãi đến bây giờ, con mới

nghĩ nhiều đến nó”.