NGUYÊN HỒNG TOÀN TẬP 1 - Trang 313

- Lạ nhà, tôi không sao ngủ được!

Lựu yên lặng nhìn Hộ. Hộ ngồi lên chiếc ghế gỗ nhỏ, đối diện Lựu.

- Tôi thức xem cô làm hàng để đỡ buồn.

Lựu, má đỏ ửng lên, mắt lấp lánh:

- Có gì đâu mà ông xem!

- Thì đã có cô nói chuyện.

Tiếng ngực Lựu đập rộn ngay lên, Lựu cúi mặt xuống. Hộ kéo ghế lại

gần cối bột hơn:

- Cô bằng lòng chứ?

Lựu giọng run run:

- Thưa ông đi nghỉ kẻo mệt. Em còn làm khuya.

Hộ giữ lấy cái chày gỗ:

- Tôi cùng thức với em mà... em Lựu!

Lựu cố gắng mãi mới thốt ra tiếng:

- Ông đi nghỉ thôi!

Nói đoạn, Lựu chiếu cặp mắt sáng ngời vào cặp mắt nảy lửa của Hộ.

Lựu càng thấy lạnh chói ở ngực.

Hộ lại mỉm cười, và nhanh như chớp, cánh tay anh quàng lên vai Lựu.

Lựu tái mặt đi:

- Ông!