nhất của những đội nhóm này là tầm nhìn và mục đích chung. Maslow đã
nhận ra điều đó trong những đội nhóm xuất sắc:
... nhiệm vụ không còn tách bạch với bản thân con người thực hiện
nữa... thay vào đó người thực hiện đồng nhất với nhiệm vụ của mình đến
nỗi bạn không thể xác định được bản chất của anh ta khi tách rời khỏi
nhiệm vụ đó[5].
Những tầm nhìn chung thúc đẩy lòng can đảm một cách tự nhiên đến
nỗi con người thậm chí không nhận ra lòng can đảm của họ đã tăng lên.
Can đảm chỉ đơn giản nghĩa là làm bất cứ việc gì cần thiết để theo đuổi tầm
nhìn. Năm 1961, John Kennedy tuyên bố một tầm nhìn mà sau đó nhiều
năm đã được thực hiện về chương trình không gian của nước Mỹ: đưa con
người lên mặt trăng vào cuối thập kỷ[6]. Tầm nhìn đó đã mang lại vô số
hành động can đảm và dấn thân. Cũng có một câu chuyện Spartacus thời
hiện đại đã xảy ra giữa thập niên 1960 tại phòng thí nghiệm Draper của
viện đại học MIT. Phòng thí nghiệm này là nhà thầu chính của NASA về hệ
thống định hướng và hướng dẫn quán tính để hướng dẫn các phi hành gia
trên tàu Apollo lên mặt trăng. Tham gia nhiều năm trong dự án, giám đốc
phòng thí nghiệm trở nên tin chắc rằng thiết kế kỹ thuật ban đầu của họ đã
bị sai. Điều đó dẫn đến một sự rối loạn về định hướng nghiên cứu, bởi vì
cuộc nghiên cứu đã ngốn mất nhiều triệu đôla Mỹ. Thay vì cố gắng tìm
những giải pháp chỉnh sửa, họ đã yêu cầu NASA bãi bỏ dự án, và làm lại từ
đầu. Họ đã mạo hiểm không chỉ hợp đồng này mà còn cả danh tiếng của
mình. Nhưng không thể làm khác hơn được. Toàn bộ lý do là họ đã hiến
thân cho một tầm nhìn đơn giản - đưa con người lên mặt trăng vào cuối
thập kỷ. Họ có thể làm bất cứ điều gì để thực hiện tầm nhìn đó.
[5]. A. Maslow, Eupsychian management - (NXB Richard Invin và
Dorsey Press, Homewood, III), 1965