Khi bạn gộp các mảnh của một hình ảnh ba chiều, hình ảnh tổng thể
không thay đổi gì nhiều. Dù sao nó cũng đã từng thể hiện qua từng mảnh.
Đúng hơn là sâu sắc và sống động hơn. Khi càng nhiều người chia sẻ tầm
nhìn hơn, tầm nhìn không thay đổi căn bản. Nhưng nó trở nên sống động
hơn, thực tế hơn dưới góc độ là một thực tại tinh thần mà con người hoàn
toàn có thể hình dung được. Giờ đây chúng có những cộng sự, “những
đồng sáng tạo”; tầm nhìn không còn là việc riêng của họ nữa. Chẳng bao
lâu sau, khi họ nuôi dưỡng một tầm nhìn cá nhân, người ta có thể cho rằng
đó là “tầm nhìn của tôi”. Nhưng khi tầm nhìn chung phát triển, nó trở nên
vừa là “tầm nhìn của tôi” lẫn “tầm nhìn của chúng ta”.
Bước đầu tiên trong việc hiểu được nguyên lý xây dựng tầm nhìn
chung là từ bỏ những khái niệm truyền thống cho rằng tầm nhìn luôn luôn
được tuyên bố “từ cấp lãnh đạo” hay từ một tiến trình lập kế hoạch chiến
lược của tổ chức.
Trong một tổ chức theo cấp bậc truyền thống, không ai thắc mắc về
việc tầm nhìn bắt nguồn từ cấp lãnh đạo cao nhất. Thường thì bức tranh lớn
định hướng cho hoạt động của công ty thậm chí không được chia sẻ - tất cả
những gì người ta cần biết là “mệnh lệnh hành động” để họ có thể thực hiện
nhiệm vụ của mình trong việc đóng góp cho tầm nhìn lớn hơn.
Tầm nhìn truyền thống từ cao xuống thấp như thế không khác nhiều so
với một tiến trình đã trở nên phổ biến những năm gần đây. Cấp quản lý cao
nhất viết ra tuyên bố tầm nhìn của tổ chức, thường với sự giúp đỡ của các
chuyên gia tư vấn. Điều này có thể được thực hiện để giải quyết tình trạng
tinh thần làm việc kém hoặc thiếu định hướng chiến lược. Đôi khi tiến trình
này chủ yếu mang tính suy ngẫm. Đôi khi nó kết hợp với phân tích bên
ngoài về những đối thủ cạnh tranh của công ty, bối cảnh thị trường, điểm
mạnh cùng điểm yếu của công ty. Cho dù gì đi nữa thì kết quả thường đáng
thất vọng vì rất nhiều lý do.