định của tổ chức. Họ thực hiện theo “chương trình”, thực sự cố gắng cống
hiến. Ngược lại, những người không tuân thủ hay miễn cưỡng tuân thủ
thường chống lại. Họ đối ngược lại mục đích hay quy định của tổ chức và
tỏ rõ thái độ đó, thông qua việc không hành động hoặc (khi họ là người
miễn cưỡng tuân thủ) “giả bộ tuân thủ” - “Tôi sẽ làmchứng minh việc đó
không có hiệu quả gì cả”. Họ không tuyên bố công khai sự chống đối mục
đích của tổ chức, nhưng dù sao quan điểm của họ vẫn lộ ra (Họ thường bộc
lộ cảm xúc chân thực nhất của mình ở phòng vệ sinh công ty hoặc ở quán
rượu).
Sự khác biệt giữa các trạng thái tuân thủ khác nhau có thể rất mơ hồ.
Rắc rối nhất là sự tuân thủ hoàn toàn, thường bị nhầm với sự tham gia hay
sự cam kết. Nguyên mẫu “người lính tốt” của những người tuân thủ hoàn
toàn sẽ làm bất cứ điều gì được yêu cầu một cách sẵn lòng. “Tôi tin vào
những người đằng sau tầm nhìn; tôi sẽ làm tất cả những gì cần thiết, và hơn
thế nữa, cố hết khả năng của tôi”. Trong đầu của anh ta, người tuân thủ
hoàn toàn thường nghĩ là mình đã cam kết. Thật ra, anh ta có cam kết,
nhưng chỉ với vai trò “là một thành viên trong đội nhóm”.
Trên thực tế, từ hành vi của anh ta trong công việc, rất khó phân biệt
người hoàn toàn tuân thủ với người tham gia hay cam kết. Một tổ chức có
tất cả các nhân viên hoàn toàn tuân thủ có thể qua mặt các tổ chức khác lâu
dài về hiệu quả làm việc và giảm chi phí. Mọi người không cần phải được
chỉ bảo làm gì đến lần thứ hai. Họ có trách nhiệm. Họ thường có tâm trạng
và thái độ lạc quan, vui vẻ. Có khi họ cũng tỏ ra là người thụ động. Nhưng
khi được yêu cầu phải có sáng kiến và tiên phong, họ sẽ thể hiện ngay
những hành vi đó. Nói tóm lại, những người tuân thủ hoàn toàn có thể làm
bất cứ điều gì họ có thể để tuân theo quy định của trò chơi, cả những quy
định chính thức và những quy định bất thành văn.
Tuy nhiên, có sự khác biệt rất lớn giữa tuân thủ và cam kết. Người
cam kết mang đến một sức mạnh, nguồn cảm hứng và sự phấn khởi mà