NGUYÊN LÝ THỨ NĂM - Trang 309

kinh doanh mới. Nhưng sau một năm nỗ lực, mọi người tiếp tục tuân theo
mệnh lệnh và làm những gì họ được ra lệnh.

Đến lúc đó ông ta mới bắt đầu nhận thấy mức độ sâu sắc của vấn đề.

Nhân viên trong tổ chức của ông ta chưa từng bao giờ được yêu cầu cam
kết với bất cứ việc gì trong sự nghiệp của họ.
Tất cả những gì họ đã từng
được yêu cầu là sự tuân thủ. Và do đó, đó là tất cả những cách làm việc họ
biết. Đó là mô hình tinh thần duy nhất họ có. Cho dù ông ta có tuyên truyền
về việc phát triển một tầm nhìn thực sự như thế nào, hay là về sự cam kết
hoàn toàn, thì họ vẫn không thay đổi bởi vì họ chỉ có thể nghe điều đó
thông qua mô hình tuân thủ của họ.

Một khi đã nhận ra điều đó, ông ta thay đổi biện pháp. Ông ta hỏi

“Người ta có thể cam kết vì điều gì?”. Ông đề xuất ra một “chương trình
sức khỏe”, lý giải rằng nếu có một điều gì mọi người có thể cam kết vì nó,
thì đó chỉ có thể là sức khỏe của chính họ. Qua thời gian, một số người đã
nhận thức được. Họ bắt đầu nhận ra sự cam kết thực sự là điều khả thi trong
công việc, và một “sự lắng nghe” đối với tầm nhìn đã được mở ra.

Các tổ chức truyền thống không quan tâm về sự tham gia và sự cam

kết. Cơ cấu kiểm soát và ra mệnh lệnh chỉ đòi hỏi sự tuân thủ. Cho đến
ngày nay nhiều nhà quản lý vẫn lo ngại một cách chính đáng về việc sức
mạnh của sự cam kết có thể được định hướng hay kiểm soát hay không. Vì
vậy, chúng tara sự tuân thủ và tự mình chấp nhận để nhân viên di chuyển
trên bậc thang tuân thủ đó.

ĐỊNH HƯỚNG CHO SỰ THAM GIA VÀ SỰ CAM KẾT

Sự tham gia là một tiến trình tự nhiên bắt nguồn từ sự hăng hái thực sự

của bạn vì một tầm nhìn, cùng với sự sẵn sàng của bạn để cho phép người
khác đi theo sự lựa chọn của riêng họ.