ngẫm và tìm hiểu sẽ đáng tin cậy hơn và ít phụ thuộc vào những chi tiết của
hoàn cảnh, chẳng hạn như đặc tính của các thành viên nhóm.
ĐƯƠNG ĐẦU VỚI “THỰC TẠI”: XUNG ĐỘT VÀ THÓI QUEN
PHÒNG THỦ
Ngược với một huyền thoại phổ biến, đặc trưng của các đội nhóm xuất
sắc không bao gồm việc không có xung đột. Trái lại, theo kinh nghiệm của
tôi, một trong những chất xúc tác đáng tin cậy nhất của một đội nhóm liên
tục học tập là xung đột rõ ràng về ý tưởng. Trong các đội nhóm xuất sắc,
xung đột trở nên hiệu quả. Có thể có, và thường sẽ có, xung đột quanh tầm
nhìn. Thực ra, bản chất của quá trình “xác lập tầm nhìn” nằm ở sự xuất hiện
dần dần của một tầm nhìn chung từ những tầm nhìn cá nhân khác nhau.
Thậm chí khi con người chia sẻ chung một tầm nhìn, họ có thể có nhiều ý
kiến khác nhau về cách để đạt đến tầm nhìn đó. Tầm nhìn càng cao thì
chúng ta càng ít chắn chắn về kết quả đạt được. Dòng chảy tự do của các ý
tưởng mâu thuẫn là cần thiết cho những suy nghĩ sáng tạo, để khám phá
những giải pháp mới mà không cá nhân đơn độc nào có thể tìm ra. Xung
đột trở thành một phần của quá trình đối thoại liên tục.
Mặt khác, ở những đội nhóm tầm thường, một trong hai điều kiện
thường bao quanh xung đột. Hoặc là không có sự tồn tại xung đột ở vẻ bên
ngoài, hoặc là có sự phân cực sâu sắc. Trong các đội nhóm “hòa thuận
ngoài mặt” (“smooth surface” team) như thế, các thành viên tin rằng họ
phải giữ kín những quan điểm xung đột của mình để duy trì đội nhóm - nếu
từng người nói ra suy nghĩ của mình, đội nhóm sẽ chia tách bởi sự khác
biệt không thể hòa hợp được. Trong khi đó, đội nhóm phân cực (polarized
team) là đội nhóm nơi những nhà quản lý có thể “nói ra”, nhưng những
quan điểm xung đột thì đã trở nên thâm căn cố đế. Mọi người biết rõ quan
điểm của người khác, và hầu như không có sự chuyển động nào cả.