NGUYÊN LÝ THỨ NĂM - Trang 492

Vivienne Cox cũng vừa sinh em bé đầu lòng. Bà đến gặp một trong những
người đứng đầu BP và nói “tôimuốn anh biết rằng BP không phải là điều
quan trọng nhất trong đời tôi, mà đó là con gái tôi. Nếu như anh nghĩ điều
đó mâu thuẫn với những trách nhiệm mới sắp sửa giao cho tôi, thì tốt hơn
hết là đừng bổ nhiệm tôi”. Ngày nay Cox hồi tưởng “Trong khi công việc
của tôi bị đòi hỏi khắt khe, việc làm sáng tỏ những ưu tiên cá nhân của tôi
đã thật sự giúp tôi, và có lẽ cả những người khác trong tổ chức”.

NHỮNG KẾT QUẢ BỀN VỮNG

Ám ảnh của thế giới kinh doanh hiện tại về những suy đồi đạo đức từ

những tham vọng cá nhân đã bỏ qua một điểm quan trọng: làm thế nào
tham vọng cá nhân có thể thỏa hiệp với những kết quả đạt được, cho dù có
hay không có những vi phạm trong quản lý. Tôi nghĩ không phải trùng hợp
ngẫu nhiên mà những nhà lãnh đạo như Stocking và Cox có thể đạt được
những kết quả dài hạn quan trọng. Nó khởi đầu bằng sự tập trung. Khi
quyền lực do cấp bậc (positional authority) dẫn dắt các nhà quản lý đầu tư
năng lượng vào việc bảo vệ hay mở rộng mảnh đất của mình, thì sẽ mất đi
chi phí là sự tập trung vào “chính sự việc”, theo cách nói của Stocking,
những kết quả thực tế mà con người cố gắng đạt được. Nhưng có một vấn
đề khác về phạm vi thời gian. Nếu các nhà quản lý chỉ tập trung vào các kết
quả ngắn hạn, họ thường có lý do chính đáng trong việc tiếp tục can thiệp
để duy trì kết quả. Cho dù vô tình hay cố ý, nó tạo ra một động lực hoán đổi
gánh nặng và một sự lệ thuộc tự tăng cường vào sự can thiệp quản lý. Theo
cách đó, tập trung vào những kết quả ngắn hạn trở thành một chiến lược
cho sự tập trung quyền lực hơn nữa.

Stocking nói[13] “Tôi phản ánh nhiều lần về điều này khi còn làm

việc với Tổ chức Y tế quốc gia (National Health Service), tôi nhìn thấy các
nhà quản lý khắc phục các vấn đề trước mắt, như “mục tiêu cắt giảm thời
gian chờ đợi của khách hàng”, bằng cách không thèm quan tâm đến bất cứ
điều gì khác. Nhưng nếu bạn không làm gì để thay đổi căn bản cách hoạt