NHẬT KÝ CÔNG CHÚA - Trang 31

nhiên là trước khi mẹ gặp bố. Không một người nổi tiếng nào sống ở
Genovia. Không một nhà phát minh nào được sinh ra ở đây, kể cả nhà thơ,
nhà văn, hay một ngôi sao điện ảnh cũng không nốt. Nhiều người Genovia,
trong đó có ông nội, từng phản đối quân đội Đức trong chiến tranh thế giới
thứ hai, nhưng ngoài việc đó ra, không ai biết gì hơn về Genovia.
Tuy nhiên, những ai đã biết đến Genovia thì rất thích đến đây vì đất nước
này rất đẹp. Trời lúc nào cũng nắng vàng rực rỡ, đỉnh núi Alpơ phủ tuyết
trắng đằng sau, và biển Địa Trung Hải như pha lê ở phía trước. Nhiều dãy
núi ở Genovia cao dựng đứng như ở San Francisco và rất nhiều cây ôliu
mọc ở trên đó. Genovia xuất khẩu dầu ôliu là chính, thứ mà mình nói là chỉ
dùng để trang trí salad.
Có một cung điện rất nổi tiếng ở Genovia. Nó nổi tiếng là vì họ đã từng
quay bộ phim về ba chàng lính ngự lâm ở đây. Mình chưa bao giờ được vào
cung điện nó, nhưng hai bà cháu đã từng lái xe qua rồi. Cung điện đó có
mấy cái mái màu đỏ và cột chống và còn nhiều thứ khác nữa.
Thật là buồn cười vì bà nội cứ lờ lớ lơ, chẳng thèm đoái hoài đến việc bà
sống ở đó mỗi lần đi qua.

Hết nấc rồi, Giờ quay ra gặp bố được rồi.
Mình sẽ đưa cho người phục vụ ở toilet 1 đô la, mặc dù cô ta chỉ trợn tròn
mắt nhìn mình nấc và chẳng phục vụ gì.
Mình có đủ tiền trả chứ: bố mình là một hoàng tử mà.

Cuối ngày thứ Năm, tại Chuồng chim cánh cụt, Vườn thú Trung tâm.
Lo lắng chết đi được, viết không nổi nữa. Trong này đã tối mà mọi người
lại cọn cứ huých vào cùi chỏ mình nữa chứ, thôi kệ. Mình cứ phải viết
chính xác tất cả những gì đã xảy ra, nếu không sáng mai thức dậy lại tưởng
đây chỉ là một cơn ác mộng.
Nhưng đó không phải là ác mộng mà là sự thật.
Mình sẽ không kể cho ai nghe chuyện này hết, kể cả Lilly. Lilly sẽ không
thể hiểu nổi. Không ai có thể hiểu được chuyện này. Bởi vì không người