NHÍM THANH LỊCH - Trang 236

- Bà thân mến, - ông Ozu đáp, - bà có thích nó không?

- Vâng, tôi nói, - tôi rất thích nó, nhưng nó cũng làm tôi hơi sợ. Ông

biết không, tôi thích sống kín đáo, tôi không muốn mọi người ở đây biết…

- … bà là ai? – ông ấy nói nốt. – Tại sao vậy?

- Tôi không thích rắc rối. Không ai muốn có một bà gác cổng nhiều

tham vọng.

- Tham vọng ư? Nhưng bà có tham vọng nào đâu, bà có sở thích, có tri

thức, có tư chất tốt!

- Nhưng tôi chỉ là người gác cổng! – tôi nói. – Vả lại, tôi không được

học hành, tôi không ở cùng thế giới với họ.

- Chuyện hay thật! – ông Ozu nói đúng theo kiểu của Manuela khiến

tôi phì cười.

Ông ấy nhướn mày vẻ muốn hỏi.

- Đó là câu nói yêu thích của cô bạn gái tốt nhất của tôi, - tôi giải

thích.

- Thế cô bạn tốt nhất ấy nói gì về… tính kín đáo của bà?

Thật sự là tôi không biết gì cả.

- Ông biết cô ấy đấy, - tôi nói, - đó chính là Manuela.

- A, cô Lopes phải không? – ông ấy hỏi. – Cô ấy là bạn của bà ư?