NHỮNG BÍ MẬT VỀ CHIẾN TRANH VIỆT NAM - Trang 145

Tôi đã không đau khổ quá nhiều về việc này. Trong khi tôi không gì phải
vội vã để ra đi, tôi cảm thấy mình đã học được khá nhiều điều ở vị trí đó và
cũng có nhiều loại công việc khác, ở lại chính phủ hay quay trở lại Rand, sẽ
thích hợp và vừa ý với tôi hơn. Công việc tôi thấy phù hợp, tôi thích và có
năng lực đó là trở thành một nhà phân tích nghiên cứu hoặc một cố vấn về
các vấn đề mà tôi quan tâm và biết nhiều về chúng. Vì thế khả năng bị mất
việc của tôi không phải là việc quá buồn chán mặc dù cũng sẽ bị lúng túng
khi phải thừa nhậũ với John rằng tôi biết tại sao ông ta không muốn tôi
động vào chiếc tủ sắt của ông ta.

Đúng như vậy, vào sáng sớm một trong các thư ký của McNaughton nói
với tôi rằng ông ta muốn gặp tôi ngay khi tôi đến. John rất thân mật. Ông
ấy rất thẳng thắn và cởi mở với tôi như với các phóng viên. John nói với tôi
rằng đôi lúc ông ấy có cảm giác công việc này vượt quá khả năng của tôi.
Công việc này thực sự cần một người trẻ hơn và cấp bậc thấp hơn (ông ta
đã nói một người phù hợp với một phó trợ lý bộ trưởng - điều mà rõ ràng
tôi không được trang bị về mặt khí chất và các kỹ năng điều hành - nhưng
ông ta đã khéo léo để cố tránh nói điều đó). Tôi có thể tiếp tục làm một số
công việc đặc biệt cho ông ta ở một văn phòng khác, một văn phòng riêng
trong dãy nhà của ISA.

Căn phòng đó không phải ở bên trong E-ring, với các cửa sổ nhìn ra ngoài
mà là một phòng khá lớn và chỉ có một mình tôi.

Nếu tôi thấy ổn, tôi có thể chuyện tài liệu của mình sang ngay ngày hôm
đó. (Tôi vẫn giữa nguyên cấp bậc và mức lương, ông ấy sẽ tìm cho tôi một
chức vụ). Việc về cuốn sổ ghi chép bìa cứng và việc thay đổi mã số chiếc
khoá của tủ sắt không được nói tới nữa. Ông ta nói với tôi ông ta muốn tôi