NHỮNG CÔ EM GÁI - Trang 43

- Thế sao con lại làm thơ đòi thương nhớ nó?

Bác Đán ôm đầu:

- Ôi, con làm vậy là không được nghe con!

Tôi đỏ mặt:

- Bác ơi, làm gì có chuyện đó.

- Con đừng chối! - Bác Đán nhún vai - Chính bác đã đọc bài thơ con làm

cho con bé đó...

Đến đây thì tôi chợt vỡ lẽ.

- Bác lầm rồi! - Tôi quýnh quíu thanh minh - Bài thơ đó con viết cho đứa

khác.

- Đứa khác? - Bác Đán giật mình lần thứ hai - Còn đứa nào nữa? Con mới

ra đây chưa được một tháng sao quen nhiều con bé vậy?

Câu nói hàm ý trách móc của bác Đán khiến tôi dở khóc dở cười. Cuối

cùng, để bác Đán khỏi hiểu sai về mình, tôi đành rụt rè thú nhận:

- Con bé này cháu không quen, bác ạ.

- Không quen sao con lại thương nhớ nó? - Bác Đán nhìn tôi đăm đăm -

Chắc con nhìn thấy nó từ xa?

Tôi cắn môi:

- Con cũng chưa nhìn thấy nó.

Bác Đán vò đầu: