NHỮNG CÔ EM GÁI - Trang 8

Tôi lấy sợi kẽm chọc vào ổ khóa ngoáy quấy quá một hồi. Cuối cùng thúc

thủ, tôi đành ném cặp xách rơi đánh xoạch vào bên trong rồi bám vách leo vô.

Không có bác Đán, tôi không biết đường mò đến nhà bà Dần nấu cơm

tháng. Trưa đó, tôi ôm tập thơ Gửi hương cho gió nằm đọc cho quên cơn đói.

Những câu thơ Xuân Diệu ru tôi ngủ thiếp lúc nào không hay.

Tôi bừng tỉnh khi cửa phòng xịch mở.

Bác Đán bước vào, giật bắn người khi thấy tôi nằm lù lù bên trong:

- Ủa, sao hồi trưa con không đi ăn cơm?

Tôi không dám nói tôi không biết đường đến nhà bà Dần:

- Dạ, con ăn rồi.

- Con ăn ở đâu?

- Dạ, ở trên trường! - Tôi phịa và nghe bụng reo lên - Con ăn bánh mì với

tụi bạn.

Bác Đán sực nhớ ra:

- Ủa, con vào bên trong sao lại khóa cửa bên ngoài?

Tôi đỏ mặt:

- Dạ, hồi sáng con bỏ quên chìa khóa ở nhà! - Tới đây, tôi bỗng lây tật nói

lắp của thằng Hồng Hà - Thế là... thế là con leo... leo vô!

Bác Đán ngước nhìn bức vách. Rồi như nghĩ ra điều gì, bác rảo bước lại

chỗ bàn làm việc.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.